TIGblogs TIG | TIGblogs GROUP TIGBLOGS LOGIN SIGNUP
friends
friends


Đứng dậy sau vấp ngã tình cảm
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

Khi yêu không ai muốn chia tay cả. Nhưng nếu chẳng may một ngày nào đó, anh ấy trả bạn về "hội độc thân vui vẻ" thì bạn sẽ làm gì? đây là kinh nghiệm của Diệp sau khi "được" người ấy cho hát solo sau một thời gian hát song ca với nhau. Hi vọng sẽ giúp được bạn nhanh chóng đứng dậy sau vấp ngã và nhanh chóng trở lại là chính mình.


* Bạn đang vật vã và tưởng rằng mình không thể sống thiếu anh ấy, nhưng nếu bạn biết được cảm giác thật của mình thì bạn sẽ cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
+ Bạn sợ cảm giác 1 mình, cảm thấy trống rỗng...=> Đó chẳng qua là vì bạn chưa quen thôi.
+ Bạn cảm thấy tức giận và bị tổn thương vì "tại sao mình đã như thế này mà anh ấy lại như thế kia?" => Đây đâu phải là 1 vụ hơn thua và đâu phải bạn là người bại trận? Chỉ là chấm dứt 1 mối quan hệ đã không còn tốt nữa thôi.
+ Bạn thấy ấm ức. Bận đang cần 1 lời xin lỗi, 1 lời giải thích hoặc ít nhất là 1 dấu hiệu nào đó chứng tỏ anh ấy cũng đang đau đớn như bạn...=> Bạn chỉ đang quá nuông chiều cái tôi của mình, thế thôi.

* Khi break-up, bạn thường có những hành động để quên EX, nhưng hãy suy nghĩ kĩ hành động nào nên hay không nên nhé.
+ TRẢ LẠI QUÀ TẶNG => không nên
Nếu không muốn nhìn thấy chúng, đơn giản là cho hết vào hộp và khoá chúng lại. Việc gì phải trả lại hay vứt đi, trừ khi nhà bạn quá chật để chứa chúng. Trả lại những món đồ chỉ chứng tỏ rằng bạn vẫn còn trẻ con và vẫn đang ăn thua cay cú mà thôi.
+ KHÓC LÓC => nên
Kể với 1 ai đó, nhắn tin hay nói chuyện với 1 ai đó...Cứ đẩy hết tất cả những cảm xúc ra ngoài. Bạn đang rất đau lòng cơ mà. Giữ rịt những cảm xúc đó lại không làm cho bạn trở nên mạnh mẽ hơn đâu, ngược lại, stress quá dễ dẫn đến bệnh trầm cảm lắm. Nên nếu có thể khóc được thì cứ khóc đi nhé.
+ ĐƯA RA GIẢ ĐỊNH NẾU ...THÌ TÌNH YÊU CÓ CÒN HAY KHÔNG => không nên.
Tất cả các giả định chỉ gây thêm sự tiếc nuối cho tình yêu cũ mà thôi.
+ NHỚ LẠI NHỮNG KỈ NIỆM ĐẸP => không nên.
Đành rằng là bạn nên giữ lại những điều tốt đẹp về nhau sau chia tay. Nhưng đó không phải là chuyện bạn nên làm lúc này. Kỉ niệm đẹp sẽ chỉ khiến bạn càng đau khổ hơn và khó mà quen được anh ấy hơn mà thôi. Bạn đang trong thời kì "bảo dưỡng lại trái tim" cơ mà, nhớ không?
+ LÀM 1 CÁI GÌ ĐẤY => nên.
Cầm máy ảnh đi cùng bạn bè, thử những quán mới, đăng kí 1 lớp học nhảy hiphop, học 1 ngoại ngữ mới, thử 1 phong cách thời trang mới, chơi game, đi làm thêm...tất cả những công việc bận rộn sẽ khiến bạn không có thời gian để mà ngồi nhớ nữa. Và tin diệp đi, đảm bảo bạn sẽ thấy mình thật là kì diêu.
+ SAY BÍ TỈ => không nên.
Sự thật là rượu chỉ khiến bạn có đủ can đảm để nói năng lảm nhảm, nhảy múa như thể đánh rơi não ở nhà, thậm chí gào khóc như điên...nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, bạn thậm chí còn rơi vào cảm giác tồi tệ hơn trước đó nhiều.
+ ĂN, ĂN VÀ ĂN => không nên.
Khi buồn bã bạn mua về 1 đống hoa quả, bánh kẹo ăn để quên buồn. Thay vì vậy, tại sao bạn không đi xem phim hay thuê truyện về đọc nhỉ? Vì sau khi nỗi buồn của bạn tạm thời vơi đi thì thức ăn " giúp" vòng 2 của bạn tăng lên ít nhiều. Đến khi cần tự tin để có 1 ngày hẹn tiếp theo với 1 anh chàng hay ho nào đó thì bạn đã khóc ròng vì phải giảm cân cấp tốc đó.
+ TÌM 1 CÁI PHAO YÊU => rất rất không nên.
bạn không cần tìm 1 ai đó để yêu. Thật sự bạn chỉ cần 1 ai đó biết lắng nghe và chia sẻ, thế là đủ. Ngay lập tức "quơ" 1 anh chàng để làm người thay thế là 1 giải pháp vô cùng ngớ ngẩn. Trái tim của bạn lúc này chưa hẳn là sáng suốt. Con tim cũng cần có thời gian để hồi phục và tìm kiếm những mục tiêu mới. cảm giác lao vào 1 ai đó khi tim bạn đang dán băng keo chi chít chỉ làm cho 1 trái tim đang lành lặn phải vào nhà thương mà thôi. Bạn cũng đâu muốn làm 1 ai đó bị tổn thương như bạn, phải không?
+ NÓI XẤU EX => không nên.
Mặc dù trong chuyện này anh ấy cũng có phần lỗi, nhưng nói ầm lên cho cả thế giới biết thật không nên chút nào. mọi chuyện đã là quá khứ, nếu cứ tiếp tục mổ xẻ lỗi lầm của nhau như thế thì cũng không giải quyết được gì. Bạn còn nhiều việc thú vị để làm hơn là tìm cách trả đũa 1 anh chàng đã không còn yêu mình nữa mà, phải không? Và đừng nhầm lẫn chuyện chia tay với chiến thắng và thất bại. Người ta thường nhầm lẫn người chia tay trước là người chiến thắng. Bạn không phải là người thất bại. bạn chỉ để cho 1 người bước ra khỏi cuộc sống của mình mà thôi.
+ TỰ HÀNH HẠ BẢN THÂN MÌNH => không nên.
Trước những cú shock tình cảm, con người thường có khuynh hướng muốn thay đổi, phá vỡ những luật lệ và ranh giới cũ để thu hút sự chú ý, đòng thời cho mọi người thấy rằng bạn vẫn ổn, vẫn sống rất tốt. nhưng bạn đừng nên tự hành hạ bản thận mình, hay tự trách móc bản thân vì mối quan hẹ đã chết. Chuyện gì đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Tự trách móc bản thân cũng không khiến 1 chuyện tồi tệ trở thành 1 chuyện tốt đẹp. Việc mà bạn nên làm là rút kinh nghiệm cho mối quan hệ sau, thế thôi.
+ TRỞ VỀ VỚI GIA ĐÌNH => nên
Chia tay là 1 chuyện rất đau lòng, và càng đau lòng hơn khi bạn là người bị động trong chuyện đó. Phát ngôn hay hành động gì trong lúc đau khổ cũng có thể để lại hậu quả đáng hối tiếc. hãy tạm gác tất cả mọi chuyện lại, dành thời gian cho gia đình là cách hay nhất để bạn có thể nhanh chóng lấy lại cân bằng.
+ SUY NGHĨ VỀ LỜI GIẢI THÍCH "TỰ NHIÊN HẾT YÊU" => không nên
Không có chuyện "tự nhiên" với "bỗng dưng" đâu. Thật ra đó là cả 1 quá trình, 1 con đường dài, và ngày hôm đó chỉ là ngày anh ấy thu hết can đảm để nói ra mà thôi. Vì thế không cần phải ngạc nhiên, ngơ ngác hay ngây thơ nghĩ rằng đó chỉ là nhất thời nên có thể cứu vãn. Nó là chấm hết.
+ GỌI ĐIỆN, NHẮN TIN CHO ANH ẤY => không nên.
Dừng ngay việc bạn đang làm lại. Ý Diệp là việc cứ 5 phút lại kiểm tra xem có tin nhắn hay cuộc gọi lỡ nào từ anh ấy không. và cũng dừng ngay lại việc "khủng bố" anh ấy bằng tin nhắn hay gọi điện lại. Việc bạn đang làm chỉ khiến anh ấy càng có thêm lí do để củng cố thêm cho quyết tâm chia tay bạn mà thôi.
+ "CHÚNG TA LÀ BẠN TỐT" => Bây giờ thì không nên nhưng sau này thì rất nên.
Bạn và anh ấy vì không hợp để tiếp tục bên nhau không có nghĩa là bạn phải coi anh ấy như kẻ thù thế kia. Nhưng đó là chuyện của sau này, khi trái tim bạn không còn thổn thức vì chia tay anh ấy nữa. Còn bây giờ, việc vẫn còn liên lạc với anh ấy sẽ chỉ càng làm chậm quá trình hồi phục của trái tim bạn mà thôi. Và tin Diệp đi, việc vẫn giữ liên lạc với anh ấy và luôn phiên dịch mọi tin nhắn "em khoẻ không" hay "chúc em ngủ ngon" thành ra "anh muốn chúng ta quay lại" chỉ làm bạn càng đắm chìm trong mối quan hệ cũ mà thôi. đừng ảo tưởng nữa. hãy là bạn tốt của nhau sau. Giờ bạn đang cần hồi phục trái tim cơ mà, nhớ không?
+ TỰ TIN, TỰ TIN VÀ TỰ TIN HƠN NỮA => rất nên.
Anh ấy chia tay bạn không có nghĩa bạn là 1 người xấu xa hay có điểm nào không tốt, không hấp dẫn. chỉ đơn giản là anh ấy thấy bạn không hợp với anh ấy nữa. bạn không cần phải quá lăn tăn vì 1 người không nhìn ra những ưu điểm của bạn. Hãy nghĩ rằng anh ấy đã không may mắn có được 1 người bạn gái tuyệt vời như bạn. Ngoài kia chắc chắn sẽ có người nhìn thấy những ưu điểm của bạn, yêu bạn vì bạn là chính bạn, chấp nhận cả những điểm chưa hoàn hảo ở bạn và giúp bạn hoàn thiện những điểm không hoàn hảo đó. sẽ có 1 người thật xứng đáng dành cho bạn.

Nào, khóc lóc thế đủ rồi. Hãy đứng dậy và đi tiếp, hỡi nữ chiến binh dũng cảm. Bạn đang mất lòng tin vào tình yêu, nhưng tình yêu là có thật. Nó sẽ luôn hiện hữu trong trái tim bạn, nói cho bạn biết bạn đang nghĩ về ai, làm thế nào để có được người đó, và nhất là làm thế nào để giữ gìn nó.
* ĐỂ EX LÀ NEXT
Nếu trong thâm tâm bạn biết cả 2 chỉ là đang khủng hoảng và trong lòng bạn còn thật sự yêu thì vẫn còn cách để cưa lại EX của mình. Nhưng quyết định cưa lại vô cùng mạo hiểm vì nó có thể là sự ngộ nhận, không phải tình yêu. Nếu không tỉnh táo, bạn rất dễ bị đau tập 2 => cẩn thận. Đây là 1 số kinh nghiệm của Diệp
- Ngừng liên lạc 1 thời gian.
- Ra ngoài với bạn bè và cho anh ấy thấy bạn tiếp tục cuộc sống của mình 1 cách vui vẻ nhất.
- Nếu gặp anh ấy, hãy cười thật tươi và nói chuyện tự nhiên hêt mức có thể, dù bạn rất muốn khóc. Đưng đề cập đến vấn đề quay lại.
- Luôn trông xinh đẹp nhất, ăn mặc có đầu tư và ổn định cái cân.
- Thân thiện, gần gũi kiểu như luôn là bạn của anh ấy.
=> Nếu tình yêu trong anh ấy còn, chắc chắn anh ấy sẽ tìm cách trở lại lần nữa. Còn nếu anh ấy không có động tĩnh gì, hãy tự hào vì bạn đã cố gắng hết sức mình. hãy mỉm cười rồi hít 1 hơi thật sâu, rút kinh nghiệm và xách cưa đi cưa người khác.

* DẤU HIỆU KẾT THÚC THỰC SỰ
- 1 trong 2 hoặc cả 2 mất đi sự tôn trọng lẫn nhau. Người này không còn quan tâm đến cảm giác, ước mơ, suy nghĩ của người khác.
- Trách móc, lên án, từ chối đối thoại. Nếu có ngồi lại nói chuyện thì 1 lúc sau là 1 buổi luận tội nhau.
- Cảm thấy cả 2 đã quá xa nhau.

* DẤU HIỆU BẠN ĐANG NẤN NÁ VÔ ÍCH
- Bạn dặn lòng không gọi anh ấy nữa nhưng cứ check mail 5 phút 1 lần, thường xuyên chờ đời điện thoại từ anh ấy.
- Nhắc về anh ấy không ngừng.
- Tự hỏi giờ này anh ấy đang làm gì.
- Phát hiện ra mình đang lang thang ở những nơi in dấu kỉ niệm cũ.
- Đi lang thang và chợt thấy mình đang đi trên con đường quen thuộc dẫn đến nhà anh ấy.
- Ăn uống, shopping vô tội vạ mà không hiểu vì sao.
- Ngắm ảnh anh ấy trên máy rồi bật khoc ngon lành.
=> Nếu bạn cứ mãi ngắm nhìn hoặc tệ hơn là sống trong quá khứ thì bạn sẽ không bao gìơ có thể tiến lên được. Nếu anh ấy thật sự còn yêu bạn, anh ấy sẽ để bạn biết điều ấy. Cũng như Diệp đã luôn để anh ấy biết rằng Diêp vẫn còn yêu anh ấy. Còn nêu không, hãy dũng cảm lên và đi tiếp, bạn nhé.




May 10, 2009 | 6:51 AM Comments  2 comments

Tags:


Nước mắt của Yan
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

Một sáng giữa tháng tư, mặt trời ló rạng từ sau những đám mây phía xa.
Ruby bước ra khỏi bồn tắm , cảm thấy tinh thần thật là sảng khoái. Leo lên sân thượng, Ruby tự cho phép mình nằm dài ra ma ngắm từng đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh ngắt. Tạm gác học hành, việc làm và những quy tắc sang một bên, Ruby cảm thấy thật sự tự do và hạnh phúc, như thế cô nàng đang đắm mình trong tình yêu ngọt ngào vậy.
Có tiếng bước chân, ai đó cũng đang lên san thượng. Ruby quay lại, không khỏi giật mình. Là Yan!!! Đôi mắt sưng húp, chắc là đã khóc suốt đêm qua.
- Có chuyện gì vậy?
Ruby hỏi, tay nhẹ nhàng vén những lọn tóc mai rối bù của cô bạn thân lên,làm lộ ra khuôn mặt tiều tuỵ.
- Chẳng sao cả.
Yan là bạn thân nhất của Ruby. Không ai có thể hiểu tại sao hai cô nàng tính tình khác nhau như mặt trời và mặt trăng đó lại có thế chơi thân với nhau được. Yan hồn nhiên, vô tư, tinh nghịch, trẻ con và thuần khiết như một tờ giấy trắng. Còn Ruby thì cá tính, già dặn, thông minh và đôi khi hơi khó hiểu. Vậy mà hai đứa đã chơi thân với nhau hơn 7 năm rồi.
Ruby nhìn vẻ khổ sở của Yan, không hỏi gì nhiều nữa. Không biết từ lúc nào khuôn mặt của yan đã vĩnh viễn mất đei vẻ tinh nghịch hoạt bát vốn có. Cả hai ngồi cạnh nhau ngắm nhìn bầu trời trong vắt, đẹp mê hồn.
- Ở đây cao thật đấy. - Yan nói mà như thì thầm
- Ừh
- Nhảy xuống liệu có chết ngay không nhỉ?
Ruby cảnh giác nhìn cô bạn, rồi đổi sắc mặt, thản nhiên nói:
- Chắc không chết ngay được đâu, chỉ gãy một số chỗ và sống dở chết dở thôi. Định thử hả? Nói trước là đau lắm đấy nhé.
Yan im lặng rồi bỗng thở dài ngao ngán.
- Cãi nhau hả?
Yan gật đầu, rồi lại lắc đầu, mắt rơm rớm.
- Có cải nhau, nhưng không chỉ có thế.
- Thế còn chuyện gì nữa? Kể tớ nghe xem nào.
...Yan mím chặt môi không nói, nước mắt lã chã tuôn rơi. Ruby nhìn Yan một lúc rồi kéo vào phòng, lấy khăn lau mặt cho cô bạn và pha hai cốc sữa nóng cho cả hai.
- Yan không tin tớ hả? Nói cho tớ nghe xem có chuyện gì nào.
Giọng nói dịu dàng và sự quan tâm của Ruby càng làm Yan khóc to hơn. Rồi Yan nói, câu nói khiến Ruby mặt mũi tái xanh, toát mồ hôi lạnh, cốc sữa trong tay suýt chut nữa thì rơi.
- Yan...Yan có thai rồi! Yan sợ lắm...
Vừa nói, nước mắt giàn giụa, Yan vừa đặt tay lên bụng như một phản xạ có điều kiện. Cứ như sợ đứa bé có thể nghe thấy những gì mà Yan vừa nói và sợ hãi vậy. Quá kinh ngạc nhưng Ruby vẫn kịp thời lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng hỏi:
- Thằng đó...Tùng biết chưa??
- Biết! Nhưng anh ấy...anh ấy muốn bỏ...Yan không thể làm thế.
Ruby nhìn Yan trân trối, miệng há hốc không nói nên lời. Một cô nhóc 19 tuổi, khuôn mặt và tính cách vẫn còn nguyên vẻ ngây thơ , trẻ con như Yan làm sao có thể làm mẹ được?? Chắc chắn Yan chưa lường hết được mức độ nghiêm trọng của sự việc nên mới có thể nói như thế.
- Số của thằng đó như thế nào?? Tớ muốn nói chuyện với nó!!
Yan nhìn vẻ dứt khoát và có phần hơi giận dữ trên khuôn mặt Ruby, bỗng cảm thấy bất an:
- Có vấn đề gì phải không? Anh ấy nói là anh ấy về quê gặp bố mẹ...Yan cũng không biết...Không gọi được cho anh ấy...Có phải là có vấn đề gì rồi không?
Ruby thấy lòng đau nhói. Sao Yan lại có thể ngây thơ đến mức ngu ngốc như thế cơ chứ? Bình thường sự ngây thơ của Yan khiến Ruby cảm thấy thoải mái và hạnh phúcm nhưng lúc này, Ruby chỉ thấy tức giận và xót thương cho bạn của mình mà thôi. Ruby nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại của Yan, lòng ngổn ngang lo lắng và bối rối.
- Thằng đó nói sao?
- Anh ấy...anh ấy...lúc đầu anh ấy nói việc này sớm quá, anh ấy chưa sẵn sàng làm bố. Còn học hành, gia đình, tương lai...anh ấy bảo Yan phải bỏ nhưng Yan không chịu...Rồi cãi nhau. Nhưng mấy hôm sau thì anh ấy bỗng nhiên đổi ý, bảo sẽ về quê nói với bố mẹ và sẽ cưới Yan. Anh ấy bảo Yan tạm thời tự chăm sóc mình đã...
- Cái gì?? Thằng đó nghĩ người khác là đồ ngốc hết sao?? Thằng khốn nạn!
Ruby giận điên lên được. Nhìn Yan đang nức nở, Ruby chợt trầm ngâm nghĩ ngợi một lúc rồi đột nhiên hỏi:
- Biết có thai từ khi nào?
Yan nhìn đôi mắt của Ruby đang dán chặt vào bụng mình, bỗng đỏ mặt. Giống như một người phụ nữ hạnh phúc khi lần đầu được làm mẹ, Yan bẽn lẽn một lúc rồi mới nhỏ nhẹ nói:
- Hơn một tháng rồi.
Ruby xoay vần cái cốc trong tay, đi đi lại lại trong phòng, lo lắng. Ruby liếc nhìn Yan. Sự tình rõ ràng mười mươi là tên bạn trai kia đã bỏ Yan và đứa bé trong bụng để tìm đường thoát thân rồi, vậy mà Yan vẫn còn ngây ngô, cả tin đến mù quáng.
- Tớ chỉ muốn đánh cho Yan một cái để Yan tỉnh thôi. Tên đó chỉ lợi dụng Yan chứ có thật lòng yêu Yan đâu. Thằng khốn nạn!
- Không thể...Sao lại thế??
Yan bàng hoàng, vẫn tỏ vẻ không dám tin vào sự thật.
- Bởi vì bây giờ không có thằng đàn ông nào là tử tế hết. Toàn lũ đểu cáng cả thôi. Yan ngây thơ và cả tin quá. Xã hội bây giờ không tin được thằng nào đâu...
- Thật sự...thật sự anh ấy không cần Yan và con sao? Vậy Yan sẽ ra sao đây? Con của Yan sẽ ra sao đây??
Yan càng khóc to hơn.
- Trời ơi!! Yan muốn giữ đứa bé này sao?
- Nếu không thì làm thế nào? Chẳng lẽ...- Tay Yan vẫn giữ chặt trên bụng, đôi mắt mở to, kinh hãi nhìn Ruby.
- Tớ biết là sẽ rất khó khăn nhưng không còn cách nào khác. Phải bỏ thôi. - Ruby nói mà thấy lòng quặn thắt. Càng thương bạn bao nhiêu nó càng cảm thấy hận đàn ông bấy nhiêu.
Yan oà khóc nức nở, khóc như lần đầu tiên biết khóc, càng khóc càng to. Ruby ngồi bên không phản ứng gì, cũng chẳng nói lời an ủi, chỉ ôm chặt lấy Yan, cứ để mặc cô bạn thân trút hết những đau đớn trông lòng...
- Bọn đàn ông khốn nạn. Tôi hận các người !!!
Tiếng khóc thân của Yan từ trong phòng vọng ra "Bọn đàn ông khốn nạn. Tôi hận các người !!!"
Có bao nhiêu cô gái đã hét lên những lời này khi phải rơi lệ vì đàn ông? Có lẽ đàn ông vĩnh viễn không bao giờ có thể hiểu được tình cảm vừa yêu vừa hận ẩn trong những lời ấy.
Rất tự nhiên, Ruby chợt nhớ đến Hiro, nhớ đến quãng thời gian hạnh phúc bên nhau, nhớ đến lúc anh ra đi để lại cô một mình cô đơn, trơ trọi...Lúc đó, cô có khác gì Yan đâu, cô cũng thầm gào thét trong lòng " Hiro, em hận anh!! Đến chết vẫn hận anh !!"...Nào ai biết trong cái hận có mấy phần yêu??
Yan đã dần bình tĩnh lại. Ruby ngồi bên, vòng tay siết chặt bờ vai vẫn còn đang rung lên từng chập của Yan, nhẹ nhàng nói :
- Ngày mai tớ sẽ đưa Yan đi bệnh viện, nhất định phải bỏ cái thai này!
- Nhưng...Như thế thì độc ác quá...Đó là con của Yan mà...Lúc nào Yan cũng cảm nhận được một sinh mệnh đang cựa quậy trong bụng mình.
Yan nói, nước mắt giàn giụa.
" Bởi vì đứa bé này không có cha" Ruby suýt chút nữa thì buột miệng nói thế, nhưng nhìn vẻ khổ sở của Yan, cô im lặng.
- Không được đâu. Nhất định không giữ lại được. Yan còn phải lo chuyện học hành, không thể bỏ dở việc học được. Còn gia đình, tương lai của Yan nữa..- Ruby nói một cách khó khăn- Đứa bé này, thế giới này không có chỗ cho nó...
Những lời cuối cùng vừa nói ra, Ruby chợt cảm thấy mình thật là độc ác và tàn nhẫn. Quay mặt đi, Ruby cố giấu những giọt nước mắt đang lăn dài.
- Ruby, tối nay hai đứa mình đi dạo một vòng quanh công viên thống nhất nhé.
Giọng Yan nhỏ nhẹ, vô hồn càng khiến cho Ruby thấy đau đớn.
- Ừh.

*******************
- Thôi, hay không vào nữa đâu. Yan sợ lắm.
- Mình về đi Ruby!
- Hay là hôm khác đến?
- Thôi, Yan đổi ý rồi. Yan không muốn bỏ đứa bé này đâu. Yan không thể.
Yan vẫn không bỏ cuộc, cố gắng thuyết phục để giữ lại đứa bé. Ruby không biết nói gì, đành giả vờ tập trung đọc tạp chí. Bây giờ mới gần 9h mà cái bệnh viện phụ khoa này đã chật kín người, đa số đều là các cô bé mặt mũi non choẹt, chắc tầm khoảng 14, 15 tuổi. Có một vài cô đi cùng với bạn trai, chắc bằng tuổi, vẫn vô tư đùa giỡn mà không mảy may đau xót khi chỉ vài phút nữa thôi là sẽ có thêm một sinh linh bé nhỏ không được phép chào đời. Một cô gái bị đưa vào trong. 5 phút sau liền thấy hai cô y tá dìu cô ra, khuôn mặt cô trắng bệch, đôi chân mềm nhũn chỉ chực khuỵu xuống, mệt mỏi và đau đớn.
Chắc Yan cũng nhìn thấy, bàn tay Yan níu chặt cánh tay của Ruby, run rẩy. Trước khi siêu âm, bệnh viện yêu cầu phải uống nhiều nước. Yan vừa uống nước vừa hỏi, giọng lo lắng và khổ sở:
- Không biết có đau không nhỉ? Người ta sẽ làm như thế nào? Có phải là mổ bụng mình ra không?
- Chắc là không đâu.
Ruby nắm lấy bàn tay của Yan, trong lòng cảm thấy đau đớn vì những gì đang xảy ra với Yan. Yan chợt ngẩng đầu lên, mắt mơ màng:
- Yan định đặt tên cho đứa bé là Phong. Đừng cười nhé, nhưng Yan luôn linh cảm rằng nó là con trai. Yan muốn con của Yan sẽ có thể tự do, phóng khoáng, thoải mái và hạnh phúc như làn gió kia vậy. Lê Duy Phong. Cái tên đó khá đẹp phải không?
Bên kia dãy ghế chờ có một đôi nam nữ. Cô gái có vẻ cũng là lần đầu tiên đến đây, vừa uống nước vừa nũng nịu với chàng trai." Em không thích uống nước này đâu. Em muốn uống sữa cơ."." Ngoan nào, uống đi cưng. Uống đi rồi tí nữa anh mua sữa cho!"
Nhìn thấy cảnh ấy, bàn tay đang nắm chặt cánh tay Ruby bỗng lỏng ra, Yan hơi cúi đầu, những giọt nước mắt mới lại lăn dài, rơi và khoảng không rồi thấm ướt trên chiếc quần jeans thành một mảng lớn. Rồi cũng đến lượt Yan. Khi cô hộ lý đến thông báo, Yan sợ hãi đến mứac không đứng dậy nổi. Ruby dìu cô bạn thân đến tận cửa phòng phẫu thuật, Yan nhìn Ruby với ánh mắt như thế sẽ không còn gặp lại nhau được nữa...Ngồi một mình chờ đợi, Ruby nhắm mắt thành tâm cầu nguyện mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với cả hai.
Khoảng mười phút sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra, cô y tá đỡ Yan ra ngoài.
- Cô là người nhà của cô ấy hả? Mau đưa cô ấy ssang bên kia nghỉ ngơi đi.
Cô y tá lạnh lùng nói với Ruby. Chắc cô ấy đã quá quen với việc này nên giọng nói không có một chút tình cảm nào cả. Ruby chợt cảm thấy phẫn nộ. Ruby cẩn thận dìu Yan, chợt nhận ra bạn mình đang rất yếu, mệt mỏi và cực kì đau đớn. Cả tinh thần lẫn thể xác. Yan không nói gì, khuôn mặt không hề biểu lộ chút tình cảm nào, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng nước mắt thì không ngừng tuôn rơi. Ruby không biết làm thế nào, đứng bên cạnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Yan. Có cảm giác như tất cả niềm vui, sự hồn nhiên, vô tư của Yan đã theo đứa con mà vĩnh viễn ra đi.
Yan bỗng mở miệng nói, giọng yếu ớt:
- Yan cảm thấy nếu cứ nhắm mắt như thế này thì con của Yan vẫn còn ở đây. Lê Duy Phong. Một cái tên đẹp phải không?
Yan vẫn nhắm mắt, giọng nói nghẹn ngào, và nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Thế nhưng đàn ông có bao giờ nhìn thấy cảnh đó? Có bao giờ hiểu được cảm giác đau đớn đó?
Ruby cũng không kìm được, cô quay mặt đi, cảnh vật chợt nhạt nhoà trong nước mắt...

April 8, 2009 | 8:16 AM Comments  0 comments



Hẹn yêu

" You are my first love. Thank you fỏ loving me, but..."
Cũng như sau cụm từ "chuyện dài lắm" bao giờ cũng là một câu chuyện buồn, sau mỗi chữ "nhưng" thường là những điều không mong đợi. Trong trường hợp này cũng vậy. Tùng gửi tin nhắn cho tôi. Tôi đã từng chỉ cần một cái nhìn để quyết định anh và tôi sẽ là của nhau, tiếp theo đó là thêm một tháng để thực hiện điều đó, gần sáu tháng để xuất hiện bên nhau như những người yêu, và bây giờ anh chỉ cần một tin nhắn để kết thúc tất cả như một người lịch sự.
Ngơ ngác như một con chim đột nhiên được người ta mở cửa lồng và nói "bây đi" mà không biết đi đâu, tôi bấm số gọi lại. Tắt máy. Không đủ thời gian và sự trơ lì để ngày ngày đứng trước cửa nhà anh hay cắm rễ tại những nơi anh thường đi qua như những gì tôi vẫn thường thấy trong những bộ phim truyền hình Hàn Quốc ( dù tôi có là một Spider Girl), tôi đành cố gắng bới tung đầu óc mình lên để tự hiểu mình đã sai cái gì, ở đâu và như thế nào. Nhưng nỗ lực đó chỉ đem đến cho tôi sự tuyệt vọng cũng như những nỗ lực khác nhằm tìm gặp anh và tìm cách cứu vãn tình yêu của chính mình. Một cách ngoan cố, tôi không thể chấp nhận sự thật rằng anh đã không còn yêu tôi, không còn cần tôi và muốn tôi trong cuộc đời của anh nữa. Tôi không chấp nhận được rằng chia tay vì "chán". Chán vì không cần gọi điện, nhắn tin cũng biết rõ người kia đang làm gì. Chán vì những nụ hôn, những cái ôm, những cái nắm tay...đều luôn chỉ có một kiểu. Chán vì lâu rồi không refresh lại tình yêu. Chán vì...Thật đơn giản để kết thúc một mối quan hệ dù biết rằng sau đó sẽ là những ngày thật sự sóng gió đối với cả hai. Biết rõ như vậy nhưng Tùng vẫn quyết định ra đi, bước ra khỏi cuộc sống của tôi. Tôi không đủ dịu dàng và yêu thưong nhưng lại dư thừa tự ái, trẻ con, hiếu thắng, kiêu ngạo để nói rằng anh đừng làm đau tôi như thế. Chia tay thì chia tay. Như ý anh muốn...Để đến khi mất anh rồi tôi mới nhận ra anh quan trọng với tôi biết bao. Tôi vạch ra hàng chục kế hoạch để ;ấy lại những gì đã mất. Tôi bắt đầu lại như tôi đã từng bắt đầu sáu tháng trước đây. Sau một tuần, tất cả những gì tôi nhận được từ anh vẫn là sự im lặng hầu như khiến tôi và trái tim bé nhỏ của tôi không thể chịu đựng nổi. Gần hai tuần sau, khi tôi vẫn chẳng hề có dấu hiệu bỏ cuộc, anh đã đáp lại tôi một tin nhắn không chỉ làm điện thoại của tôi mà cả chính tôi run lên bần bật. " Anh mong em hiểu là tình cảm không thể gượng ép được. Hết yêu là hết yêu, vậy thôi". Đơn giản đến kì dị nhưng quá hợp lí đến không thể chối cãi được. Và ngay khi ấy, tôi hiểu rằng mình chẳng còn cơ hội nào nữa. Thất bại tập n, tôi nằm vật ra giường tự làm một bản báo cáo cho riêng mình. Sau vô số các puppy love thời phổ thông và những thứ tương tự, tôi đã hi vọng răng tôi và anh sẽ trở thành một cái gì đó hơn thế. Nhưng cuối cùng, anh chỉ cần vài kí tự chạy qua một cái màn hình cellphone bé tí để làm trái tim tôi hoàn toàn tan vỡ. Những con đường quen thuộc dạt dào nắng gió xen lẫn mịt mù khói bụi dẫn tôi đến những nơi đã từng rất quen thuộc với cả anh và tôi. Trong sự lặng lẽ của không gian và sự vô thức của chính mình, tôi bấm tin nhắn gửi đi. " Chia tay thật rôi. Đang rất buồn". Tôi chẳng mong nhận được tin nhắn trả lời từ bất kì ai cả, tôi chỉ cần được nói ra là tôi đang rất rất rất buồn, trái tim của tôi đang rất rất đau, tôi đang chán nản khủng khiếp, đơn giản vậy thôi...
Tôi lao vào làm việc và học hành như điên, năng suất làm việc của tôi thậm chí còn cao hơn trước, Boss tở ra rất hài lòng về tôi. Tôi đủ bản lĩnh để trấn an mọi người rằng tôi ổn. Việc chia tay không hề làm tôi buồn, đau khổ hay một cảm xúc nào đó tương tự như thế...Nhưng tôi không có đủ mạnh mẽ để làm mình hết đau. Đôi khi, chỉ một khoảnh khắc thoáng qua, tôi chợt nhớ về anh, về những kỉ niệm mà chúng tôi đã có...Và tôi đã không thể kìm chế được những giọt nước mắt lăn dài, trái tim tôi nhói đau. Đối diện với chính mình, tôi đau đớn nhận ra mình vẫn còn yêu anh. Rất nhiều.

************************************
Quàn vắng, nằm lọt thỏm giữa một bên là những ngôi nhà cũ kĩ nhấp nhô không theo một quy tắc nào và một bên là hồ Hoàng Cầu( thực ra tôi chưa bao giờ nhớ nổi tên của nó). Tùng uể oải dựa lưng vào chiếc ghế được làm từ những thanh thép mảnh, cũng như lọt thỏm giữa những bộ bàn ghế được sắp xếp lộn xộn một cách cố ý. 30 phút trước tôi đã xin anh một cái hẹn để cảm ơn anh vì đã giúp đỡ tôi "như một người bạn tốt" trong suốt thời gian qua. Áo hai dây + quần soóc và mái tóc ngắn màu đỏ, trông tôi thật sự khác sau khi chia tay anh. Ngồi xuống mà không đợi anh mời, tôi gọi đồ uống cho cả phần anh. " Hai nâu đá".
Tôi chầm chậm khuấy đều cà phê cho cả hai người trong khi lén liếc nhìn anh. Trông anh gầy và đàn ông hơn nhiều, nhưng đôi mắt và nụ cười của anh vẫn sáng và kiên định như những ngày đầu tôi quen anh. Tim tôi khẽ nhói lên. Sự im lặng bao phủ họ trong vài giây trước khi tôi phá vỡ nó bằng tiếng lanh canh gõ lên chiếc tách sứ. Vẫn không rời mắt khỏi hai chiếc tách, tôi làm ra vẻ lơ đãng:
- Dạo này anh thế nào?
- Bình thường. Nhưng dạo này công việc nhiều quá.
- Thế tình hình tình yêu tình báo của anh thế nào rồi? Bao giờ anh định lấy vợ? -Tôi ngưng trò chơi với chiếc tách, thấy dạ dày mình khẽ quặn lên.
- Anh cũng định tháng 10 lấy vợ mà chưa biết năm nào, cưới ai...Hahaha
- Cưa một em nào đó đi. Như thường lệ. - Tự mình uống một ngụm gần cạn chiếc tách, tôi châm chọc anh. Buồn. Tim nhói đau. Thoáng thấy bóng mình chới với trong cốc cà phê gần cạn.
- Giá mà còn đủ hứn thú để làm như thế...
Lại im lặng. Tôi muốn khóc oà. Ngăn mình khỏ việc đó, tôi cố uống nốt tách cà phê, nhìn thẳng vào mắt anh, cố giữ giọng nói của mình giống đang đùa hơn là thật:
- Thế người khác cưa anh thì sao?
- Anh không hiểu. Ví dụ như thế nào?
- Như thế này này.
Ngay lúc đó, trước sự kinh ngạc của anh, tôi rút điện thoại ra và nhấn send một tin nhắn đã soạn trước. "Em yêu anh". Điện thoại của anh run lên bần bật. Tôi nhìn anh hồi hộp và đau đớn, có lẽ anh cũng nhận ra là tôi hoàn toàn không đùa. Tôi thì thầm lập lại " Nghe này: Em Yêu Anh. Em luôn yêu anh"...
Tôi đã không thể đợi thêm được nữa. Tôi đã không hề thấy phiền khi là một người bạn tốt của anh. Tôi quá yêu anh, tôi muốn được là một phần dù rất nhỏ bé trong cuộc sống của anh. Tôi muốn được nhìn thấy nụ cười của anh, nghe giọng nói của anh, ở bên cạnh anh, chứng kiến những giây phút rất "điên" của anh...Và "bạn" có vẻ là một lí do khá thú vị để hợp thức hoá viêc tôi ở bên anh.Tôi yêu việc ở bên anh dù phải khổ sở che giấu sự ghen tị cũng như đau đớn khi thấy anh đi cùng những cô bạn gái khác. Tôi chỉ đang thấy không hài lòng vì chính tôi, cứ giữ mãi một điều vì nỗi sợ mơ hồ của việc đánh mất nốt những gì đang có...đó là một cảm giác rất giống với một nỗi sợ thất bại khiến tôi thấy mình không thể bước tiếp, không thể vượt qua. Vậy là cứ thế tôi để mặc tình yêu của mình ở đó và chờ đợi, không hoàn toàn chỉ vì một cơ hội thực sự để nói điều đó ra mà còn vì tôi mong đợi sự trì hoãn trong im lặng đó sẽ khiến tình yêu tôi dành cho anh mờ dần cho đến khi biến mất. Nhưng cuối cùng nỗi sợ thất bại đã không ngăn cản nổi tôi, cũng như thời gian đã không làm tôi quên anh, quên đi tình yêu của tôi như tôi vẫn hằng mong đợi. Như tên một bài hát trong một bộ phim tôi đã xem từ rất lâu : " YOU CAN"T WALK AWAY FROM LOVE" , tôi đã chịu khuất phuc trước tình yêu của chính mình.
Nhưng anh thì hoàn toàn có thể walk away, hoàn toàn có thể đi khỏi tôi vĩnh viễn. Ngay bây giờ...
Tôi không thể để anh làm như thế. Bị điều khiển bởi một sức mạnh còn hơn cả chính mình, tôi xích lại gần anh, ghì chặt và đặt lên môi anh một nụ hôn nóng bỏng. Tôi cứ giữ chặt anh như thế cho đến khi mơ hồ cảm thấy cánh tay anh cũng choàng qua người mình. Tôi bị cuốn vào anh. Và trong khoảnh khắc đó, mọi sự trống rỗng như được lấp đầy từ thẳm sâu, mọi thất vọng, đau khổ bỗng tan biến đi như chưa từng có những ngày đã qua, chưa từng chia tay, chưa từng có Thảo, Huyền, Trang, Linh hay bất kì ai khác...Bất chợt, anh dứt ra khỏi tôi, thở dốc " Xin lỗi em...", tôi thấy mình rã rời. Thở hắt ra, tôi lùi lại một bước xa anh " Em hiểu rồi". Khoác túi xách lên vai, tôi hôn khẽ lên trán anh, ngước nhìn anh mà tôi cảm thấy chưa bao giờ buồn như thế, tôi nghe thấy tiếng của một cái gì đó đổ vỡ bên trong mình. " Anh hãy quên chuyện này đi nhé". Rồi nhanh chóng rời khỏi quán...
Tôi nhắn tin cho anh. " Anh đã quên chuyện lúc nãy chưa?". " Chưa", anh đáp lại. " Vậy thì em xin lỗi. Em không định làm vậy. Chỉ là 1 phút say nắng thôi"..." Vậy anh hãy quên đi nhé". Anh reply cho tôi một icon mặt cười " Đã quên rồi"...
Tôi cố gắng làm yên lòng anh với lí do về một cơn say nắng. Nhưng chẳng có cơn say nắng nào cả. Tôi đã làm điều đó với sự chân thành tới tận từng tế bào. Tôi đã làm tất cả những gì có thể, thậm chí còn hơn thế, mặc kệ sự mong manh của cơ hội có một kết cục hoàn hảo, không quan tâm đến thời điểm của nó, không quan tam dến bất kì cái gì khác, không phải như làm một việc để được trả công mnà như để hoàn tất một lời hứa, một sứ mệnh của chính mình. Anh hoàn toàn chưa sãn sàng cho điều đó hoặc không sãn sàng cho việc yêu tôi - một -lần - nữa. Tôi cũng hiểu điều này và chấp nhận chuyện đó với một cái nhún vai. Nhưng đó không phải là cái nhún vai của người sẽ bỏ cuộc. Có thể bạn sẽ bảo rằng tôi thật ngu ngốc, khờ dại, cố chấp...nhưng nếu bạn yêu thực sự một ai đó, bạn sẽ hiểu tôi. Giữ vị ngọt của những nụ hôn từ anh nguyên vẹn trên môi và trong trái tim, tôi vẫn tin sẽ có một ngày chúng tôi sẽ lại ở bên nhau. vào những ngày đó, tôi sẽ lại nói lời yêu mà không cần phải nhắc anh quên đi như quên đi như quên một điều gì đó không nên, không hợp lí, đáng hói tiếc và dường như không có thật. Còn lâu hay không không quan trọng.
Bởi lẽ cũng khó khăn như khi quên một người, yêu một người cũng cần rất nhiều kiên nhẫn.
Mà tôi thì có đủ kiên nhẫn.
Đủ cho cả hai chúng tôi...

March 31, 2009 | 8:22 AM Comments  0 comments



Miss Landmine
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

In Angola, the beauty contestant, Miss Landmine made a big surpring wave to the public opinion because the purpose of the contest is to glorify the beauty of the soul and the abilities of the candidate - the girls who's have become handicap in some way after the bomb blasts.

+The idea from the painful of body

In 2004, the first time he went to Angola, Morten Traavik- a director of opera, he was really shocked because of the numerous bombs that were still there in Angola.And the beauty of Angola's people made him want to do something to help the victims that had suffered. And the idea about a beauty contest for crippled people named Miss Landmine was born. Traavik wanted to show the beauty of the victims of war with the slogan " Everybody has the right to be beautiful". The contest is to make the imperfect-body of women to be more confident, and not isolate themself from the development socially. At first, some people disagreed to this idea and called it wierd or crazy. But finally, the Angola government and Norway Council of Arts agreed with Traavik.Miss Landmine 2008 made a big resonance. Traavik wanted to make Miss Landmine become a beauty contest as grand as Miss World, Miss Universe, Miss Earth... in 2015.
Quartim Matonguerio- a member of an organization which is working to clear the bombs in the world called this contest is "chance for imperfect-body-people"."The government have to stop discriminating cripples.They're useful people of Angola" said Quar.

+The night of braveness

At Cine Tropical - the biggest bar of capital Luanda, the guests have astonished to attend this contest with imperfect-body-candidate.The contest has openned by Miss Angola-Ana Paula dos Santos-she looked so great on catwalk.Flash and claps showed it seems non-stop.Then the first candidate Luiza Miguel Adao Gaspar , from province Bengo.Contract to the pro-walk of Miss Angola,Luiza walked as if she could fall.Even though the face of luiza is deformed, 1 eye is blinded but everyone could feel the happiness from the bright smile on her lips.The claps and screams seemed burst the bar.The air of the contest seemed hoeter and hoter when every candidate appeared.And Miss landmine 2008 angola is Augusta Hurica, 31 years old,from capital Luanda.Augusta said she wanted the government would open a fund for cripple like her.It would product some aquipments such as : crutch, arms,legs...with the best quality."I wanted to die when i've got injured.but god gave me belief to keep living.Maybe,from now,the government will care about us more and more"Said Augusta

After the beauty contest Miss Landmine, the imperfect-body-women but perfect spirit and soul,proved the world how brave and strong they are.

December 16, 2008 | 3:28 AM Comments  0 comments



I'm close to you
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

This is a story about young people who love beautiful buildings like cathedrals -- architecture which I dont know much about. I am writing about my feelings as a gift to others who have or will fall in love.

************************

Hiroyuki has just came back home from his journey bald.

-What happened to you??-Asked his mother.

-Dont worry Okaasan, .In Thailand, I saw Thai young people shaving their hair to become monks.I'm enjoyed it so I've done the same. Hiroyuki laughed when he was saw the astonished look in his mother's eyes.

He had been to many countries. When he graduated from university in Australia, he was pondering on what he should do: Stay at Australia or come back home. With his savings, he decided to leave Australia and visit Greece, France, England, Netherlands, Hong kong, Cambodia, Singapore, Thailand and then finally to his second home, Vietnam. He will never forget the beauty of Greece, part-time jobs in canteen in Liverpool, Manchester United...What he has done to fulfill his ambition : photographing the beautiful architecture of the world. He taken so many photographs because it's not only his own ambition but also the ambition of another special person.

***********************

For many years Ruby and Hiroyuki didnt see each other. So today it was like a miracle to see Hiroyuki's standing there. Ruby couldn't believe her eyes. Was she dreaming, or hallucinating from the nostalgia about the time they were together...No!!It's not dream. This was Hiroyuki who she loved. He smiled and looked at her with peaceful eyes.His arms were waiting for her. He really came back to her!!!Ruby leaned her head on his chest,her skinny fingers touched his hairless head.

-You aren't different except no hair.
-Is any student who's good at literature and language put into words like you do??-Hiroyuki frowned.

-Haha no problem,these sentences are suitable for you.Ah, you're suntanned and thinner than me!!- Ruby was overenjoyed

-French turkey, English hambergers, Thai foods, and spiders, locust, cockroaches in Cambodia ...are never as tasty as foods you cook.

-Maybe,Ruby smiled.

-And you? My confident girl, now you're a famous girl aren't you?

-No way!!I'm not a super star,darling. Ruby pinched his nose

-Ah, why didn't I know you could write music. Did you write this for me?

They climbed up the stairs of the cathedral and sat on the last stair.

-maybe.Because you're wonderful man!!-Ruby laughed

-Uhm,but besides, you can dance, you can carry the things which's taller than you and heavier than me...How skillful you are!!- Hiroyuki put a kiss on her short brown hair.

Ruby smiled without saying a word.She herself never image she can do all that thing and do it well.

-I'm proud of you,Ruby.But you didnt say anything about me when you were talking on TV.Tell me the reason, my little Ruby.Dont you want me to be famous guy like you??-Hiroyuki joking

Ruby flushed " I dont want to share you with anyone.I want to hold you for myself"

-A ha ! Hontou desuka??? You're selfish girl, arent you??Okie, I will never share you with anyone too.I will hold you for myself in my lifetime.Next time, if I go to anywhere, I will let you at home.

just hearing the word " go", Ruby cant restrain herself from overenjoyed

-Where did you go??Which places you have been to??Tell me !! Tell me!!

-Hahaha, I have a present to you.But dont open it now.Let open when I'm not beside you.- Hiroyuki gave Ruby the photo album.

Ruby is studying at Faculty of Tourism, Hanoi Open University, but she love constructions in the world (it's the reason why she love a architect like Hiroyuki).Ruby's character is lovely contradistinction.Noone can image a confident and active girl like Ruby can be very tenderly in love.Sometimes Hiro asked her, but she has just shrugged and smiled :" because I'm a girl, like you're a guy" Hix, her answers always make him confused.Sometimes Hiro wonder if he wasnt Hiro and Ruby wasnt Ruby, perhaps they've never loved each other.Hiro love jazz,romanticism, classical beauty,Vietnam..Ruby love Rock Gothic, realism, modern beauty, Japan...their characters and their hobbies are completely contrast to each other.But they have same ambition: travelling around the world and watching constructions.It's pity that Ruby couldnt cancel her study at university and her part-time job in entertainment company to go travelling with him.But they're still too young.Someday, he will take her to places where she want to visit.But now, he just show her places he has been to through photos he has taken.The photos are not only place names but also his love for Ruby...

Another night at the last stair of the cathedral, Ruby leant on Hiro's shoulders.

-Hiro, tonight is too cold, isnt it???

-Yes,I see.Do you feel warm when I hug you??-Joked Hiro

-No, it's not like that.Another reason.-Ruby winked

-Coz you've got a big money from that entertainment company??

-Stll wrong!!

-I have no idea!!-Hiro shrugged

-Who gave me the album of many beautiful places??Who ate my foods with no complain??Do you know who's that??

-Oh, Coz of that reason, my girl???-Hiro kissed on her lips.Passionable.

-I will buy the copyright of this album, okie??-Ruby smiled, happied.

-Haha, that's a good idea!!!Strange idea!!!How much??My director??I'm jobless and I have no money, honey.

-It's enough for you to shave your hair in Thailand once more,my unemployed architect!!

-My Kokoro, I think it's enough for me to buy a handcuffs and inlay it with Ruby.Uhm, let me think, how about the word "H&R"-Hiro & Ruby???

-No, I want to engrave the word "EA", Eien Aishiteimasu, Em yeu Anh....-Ruby hold him tight.

-Oh, or I will buy a digital camera to take photographs about places where we will visit??And I will buy a SIM just only to call you every night, okie???

-No, I just want a normal camera-Ruby pouted, said.

-Oh, Hontou desuka???-Hiro overenjoyed laughed.

Hiro hold Ruby's hands, tonight is not too cold....

****************************
Your journey may take you far but you are always close to me in my heart.